Thanh xuân là ngày mình lạc mất một ai đó, hoặc ngày ai đó đánh rơi mình ở dọc con đường mà người ta lựa chọn!

.
body{font-family:Helvetica,Arial,sans-serif;text-align:justify;text-justify:inter-word;}img{width:100%}p{font-size:16px;line-height:21px;color:#333}em{font-size:16px}h3{font-size:18px}.center{text-align:center}

Cuộc đời chúng ta, ai rồi cũng sẽ gặp rất nhiều người. Có những người sẽ ở lại bên cạnh ta như một cái bóng, có những người chỉ như một cơn gió thoảng qua một cái rồi biến mất. Đó là những người đến vẽ nên thanh xuân của ta và để lưu lại cái gọi là kí ức.

Và tôi...cũng có những người như vậy!

Đó là những ngày tươi đẹp mà người ta hay gọi nó là thanh xuân, như một cơn gió người ta đến và thổi mới cuộc đời. Rồi ở một thời điểm khác, người ra đi cũng như một cơn gió, nhanh chóng và mất hút.

Chúng ta - những cô gái trong thanh xuân của mình, chắc hẳn ai cũng có một thời mơ mộng và dễ tin vào những viễn cảnh xa xôi. Cái ngày mà vẫn còn mênh mông hoài bão và tràn ngập tin tưởng. Nghĩ rằng chỉ cần dũng cảm tiến bước, là chẳng sợ cuộc đời này nhiều gió giông.

Thanh xuân là những ngày được cùng cười, cùng vui chẳng cần lí do gì.

Thanh xuân là những ngày mà mình tự dệt lên cho mình những giấc mơ mà chưa bao giờ chúng ta cùng nhau thực hiện.

Thanh xuân là được cùng nhau sống dưới một bầu trời, cùng nhau hít thở ở một bầu khí quyển.

Thanh xuân là khoảnh khắc cùng nhau ngoái đầu về một hướng....là vô tình cùng nhau nói một câu gì đó giống hệt nhau rồi khẽ cười thích thú.

Thanh xuân là những con đường cùng nhau đi tới...

Thanh xuân là những ngày một người buồn rười rượi còn người kia thì lo lắng đến tận cùng...

Thanh xuân là lúc ng này gục ngã và người này bên cạnh động viên, chia sẻ...dù đó có thể chỉ là một phút kề vai hay 1 lần nhìn nhau lặng lẽ từ xa...

Và...

Thanh xuân đó là những ngày mình lạc mất một ai đó....hoặc là ngày ai đó đánh rơi mình ở dọc con đường mà người ta lựa chọn.

Con người...ai cũng sẽ mỏng manh...yếu đuối...ít nhất là ở một khoảnh khắc nào đó, cho dù bên ngoài họ có cằn cõi, lặng im, lạnh lùng, mạnh mẽ cỡ nào...thì bản chất vẫn là một thực thể dễ tổn thương.

Cuộc đời này lạ lắm, người ta lúc nào cũng mong muốn bên cạnh một ai đó thật tốt hoặc là tốt nhất. Nhưng rồi khi người đó xuất hiện thì họ lại làm đau người đó vì một người không tốt...

Vậy phải chăng những mốt quan hệ trong cuộc đời này chỉ như những cơn gió....mà đã là gió thì thoắt ẩn thoắt hiện. Em cũng muốn là một cơn gió đến thổi mát những cuộc đời hãy còn cũ kĩ, rồi bay đi thật nhanh chóng chẳng ai có thể nhận biết và neo chân em lại bất kì đâu...

Và ở một khoảnh khắc yếu mềm nào đó, người ta thường hay nghĩ về chuyện cũ, về những năm tháng xa xôi trước đó và tiếc nuối...Rồi cuối cùng cũng nhận ra, chẳng ai tiếc nuối một người muốn rời đi...em cũng vậy, chỉ là em tiếc những năm tháng thanh xuân, những giấc mơ, những cố gắng của mình mà thôi...

Rồi cuối cùng chúng ta lại rơi vào một vòng lẩn quẩn mà trong đó người này mãi cắm đầu chạy theo người kia, người kia lại chạy theo người khác....Và sau tất cả, chúng ta đều là những người chạy trốn...chạy trốn khỏi những thương tổn nơi mình và nơi người khác...

Người có thấy không, em vẫn ở đây, mạnh mẽ, hữu ích như những ngày e đã bắt đầu ở đây ngay cả khi những gì em để lại nơi này không ai nhìn thấy, không ai thừa nhận và không ai cần nó...thì em vẫn là em thôi vẫn là em...và vẫn ở đây...nhưng hôm nay thì em không biết mình đến đây để làm gì...

Phải chăng cô đơn là đặc trưng của người Sài Gòn và ai lớn lên tới một lúc nào đó cũng cô đơn?

Guu.vn

Nguồn: guu.vn